VẠN THẾ SƯ BIỂU

https://www.phapsu.vn

VẠN THẾ SƯ BIỂU

VẠN THẾ SƯ BIỂU

VẠN THẾ SƯ BIỂU: TẤM BIỂN DẪN LỐI MUÔN ĐỜI VÀ BIỂU TƯỢNG BẤT DIỆT CỦA ĐỨC KHỔNG TỬ Trong dòng chảy lịch sử nhân loại, hiếm có danh xưng nào vừa trang trọng lại vừa hàm súc như bốn chữ “Vạn Thế Sư Biểu”. Cụm từ này, tự thân nó, đã trở thành một pháp danh, một tôn hiệu dành cho một con người duy nhất: Đức Khổng Tử. Sự độc tôn ấy không phải là một sự ngẫu nhiên hay một quy ước suông, mà là kết tinh của lịch sử, của giá trị tư tưởng và nhân cách đã được cả một nền văn minh kiểm chứng qua hàng ngàn năm. 1. Tính Duy Nhất Của Danh Hiệu: Tại Sao Chỉ Có Khổng Tử? “Vạn Thế Sư Biểu” - “Ông thầy mẫu mực của muôn đời” - là một khái niệm vượt ra ngoài phạm vi một quốc gia, một thời đại. Nó chỉ có thể được trao cho một bậc thầy mà hệ thống tư tưởng và triết lý giáo dục của ngài trở thành nền tảng đạo đức và quy phạm xã hội cho toàn bộ một khu vực văn hóa rộng lớn - Văn hóa Á Đông. • Căn cứ Lịch sử: Như các tư liệu lịch sử đã chỉ rõ, cụm từ này bắt nguồn từ lời của Hán Ngụy Văn Đế Tào Phi: “...có thể nói là bậc Đại Thánh sáng giá cho muôn đời, tấm gương thầy dạy của ức năm vậy”. Tuy nhiên, phải đến khi Hoàng đế Khang Hy nhà Thanh - vị Hoàng đế của một đế chế rộng lớn và hùng mạnh - chính thức ngự bút và ban chiếu khắc biển treo tại tất cả các Văn Miếu trên toàn quốc, thì “Vạn Thế Sư Biểu” mới thực sự trở thành một tôn hiệu chính thống, mang tính quốc gia và được lưu truyền rộng rãi. Hành động này không đơn thuần là sự sùng bái, mà là một sự thừa nhận từ quyền lực chính trị cao nhất về vai trò nền tảng của tư tưởng Khổng Tử trong việc duy trì trật tự xã hội. • Tính Biểu Trưng Toàn Cầu: Trong khi các bậc hiền triết, danh sư khác, dù vĩ đại đến đâu, cũng thường gắn liền với một quốc gia, một dân tộc, hoặc một tôn giáo cụ thể (như Socrates với Hy Lạp, Jesus với Cơ đốc giáo), Khổng Tử và hệ thống đạo đức, triết lý giáo dục của Ngài đã thẩm thấu vào đời sống tinh thần của nhiều quốc gia (Trung Quốc, Việt Nam, Hàn Quốc, Nhật Bản...) trong suốt hơn hai thiên niên kỷ. Ngài là người thầy của các bậc đế vương trong việc trị quốc, là người thầy của kẻ sĩ trong việc tu thân, và là người thầy của muôn dân trong cách đối nhân xử thế. Việc so sánh hoặc dùng danh hiệu này cho bất kỳ một nhân vật lịch sử nào khác, dù là bậc danh sư đáng kính như Chu An của Việt Nam, đều là không phù hợp. Cụ Chu An là một người thầy đáng kính của Việt Nam (bản thân cụ cũng học nho giáo , là một người học trò của đức Khổng tử ), một biểu tượng vĩ đại của nền giáo dục nước nhà, nhưng phạm vi ảnh hưởng về tư tưởng và hệ thống triết lý nền tảng không mang tính toàn cầu và lâu dài như Khổng Tử. Sự tôn vinh Cụ Chu An nên nằm ở những danh xưng trang trọng khác, phù hợp với bối cảnh và tầm vóc lịch sử của Cụ, thay vì dùng một danh hiệu đã mang tính đặc trưng và toàn cầu dành cho Khổng Tử. 2. Tinh Thần “Vạn Thế Sư Biểu” Trong Thời Đại Ngày Nay: Lời Tri Ân Muôn Thuở Lễ kỷ niệm Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 vừa qua là dịp để ta bày tỏ lòng biết ơn với những người thầy đang miệt mài “trồng người”. Nhưng vượt lên trên một ngày lễ cụ thể, tinh thần của “Vạn Thế Sư Biểu” chính là lời tri ân vĩnh cửu dành cho cái đẹp, cái thiện và sự nghiệp khai sáng mà nghề giáo mang lại. Trong một thế giới hiện đại với vô vàn tri thức khoa học kỹ thuật, liệu đạo đức và nhân cách của người thầy có còn quan trọng? Câu trả lời nằm chính ở tấm gương Khổng Tử. Ngài dạy chúng ta rằng, mục đích tối thượng của giáo dục không phải là nhồi nhét thông tin, mà là “văn, hành, trung, tín” (văn chương, hành vi, trung thực, giữ chữ tín), là “dĩ nhân vi bản” (lấy chữ Nhân làm gốc). Dù xã hội có biến đổi, dù khoa học có tiến bộ vượt bậc, thì việc đào tạo nên những con người có nhân cách, có đạo đức vẫn là nhiệm vụ cốt lõi, và người thầy, với tư cách là tấm gương sống, vẫn giữ vai trò then chốt. Khổng Tử chính là hiện thân của một người thầy lý tưởng: một người thầy “hữu giáo vô loại” (dạy dỗ không phân biệt), “bất sân bất khải” (khểnh không giận, dạy không mỏi mệt), và luôn lấy sự tu dưỡng bản thân làm nền tảng để giáo hóa người khác. Tấm gương ấy, cho đến ngày nay, vẫn sáng ngời tính thời sự. Kết luận “Vạn Thế Sư Biểu” không chỉ là bốn chữ vàng son trên tấm biển tại Văn Miếu. Đó là lời khẳng định cho sự bất diệt của một nhân cách vĩ đại, một sự nghiệp giáo dục vĩ đại. Đức Khổng Tử, qua danh hiệu ấy, đã trở thành biểu tượng cho lý tưởng cao đẹp nhất của nghề dạy học. Nhìn vào Ngài, mỗi nhà giáo hôm nay có thể tìm thấy nguồn cảm hứng để không ngừng tu dưỡng, để yêu thương học trò, và để kiên định với sứ mệnh “trồng người” cao quý. Trong ý nghĩa đó, bài viết này như một nén tâm hương, kính dâng lên Đức Khổng Tử - bậc Thầy của muôn đời, và gửi lời tri ân sâu sắc đến tất cả những người đang và sẽ tiếp tục sự nghiệp dìu dắt những thế hệ tương lai, những “kỹ sư tâm hồn” đáng kính. Thầy Bùi Quang Tuấn